Và thế là hành trình rèn cho con tự ngủ chính thức bắt đầu.
Quá trình rèn sẽ bắt đầu từ giấc đêm, nên lịch trình ban ngày vẫn diễn ra như mọi khi. Ban ngày, mẹ cố gắng cho con ngủ được nhiều nhất có thể để hành trình buổi tối diễn ra thuận lợi hơn.
Theo lịch trình mới cô Huyền xây dựng, giờ ngủ đêm của con là 19:15. Vì vậy, giấc ngủ ngày cuối cùng phải kếtthuốc trước 17:00. Mẹ cố gắng kéo dài giấc trưa nhiều nhất có thể bằng “chiến thuật” quen thuộc: nằm bên cạnh, chỉ cần thấy con có dấu hiệu chuẩn bị chuyển giấc là nhẹ nhàng vỗ mông. Nếu con bắt đầu tỉnh, mẹ sẽ lập tiếp đưa “bảo bối” để con “ph.ê” và ngủ tiếp.
Nhưng mẹ tính không bằng con tính.
Giấc ngủ dự kiến kéo dài 2 tiếng thì mới 20 phút con đã chuyển giấc lần đầu. Sau đó lại thêm một lần như vậy. Đến lần thứ ba, “bảo bối” không còn tác dụng nữa vì… con no quá rồi, không thể ti thêm để chuyển giấc được nữa. Thế là con thức luôn khi mới ngủ hơn 1 tiếng.
Lúc đó mới 14 giờ nên mẹ vẫn nghĩ còn cơ hội. Nhưng rồi con lại tính cho mẹ lần nữa. Từ đó đến tận 16:30, con không ngủ thêm một chút nào. Mẹ bắt đầu sốt ruột, cố bế, đung đưa, cho ti đủ kiểu dù con vẫn đang muốn chơi. Đến 16:45, con chợp mắt được 15 phút, mẹ mừng rơi nước mắt vì sợ con quá mệt sẽ gắt ngủ.
Đêm đầu tiên bắt đầu.
Mẹ hồi hộp đến quặn bụng, cảm giác chẳng khác gì chuẩn bị bước vào phòng thi. Dù trước đó đã được cô Huyền hướng dẫn kỹ thuật rất chi tiết và hai cô trò đã trò chuyện suốt một tiếng để chuẩn bị tất cả.
Trước giờ ngủ, mẹ dành 15 phút chơi đùa thật vui với con, chọc con cười thật nhiều và ôm con thật nhiều. Đến giờ, cô Huyền kết nối trực tiếp để hướng dẫn.
Mẹ đặt con vào tư thế, thực hiện các thao tác hỗ trợ rồi vừa đọc thông điệp vừa bước ra ngoài. Con khóc lớn phản ứng lại sự thay đổi, nhưng nhờ có cô Huyền đồng hành nên chỉ sau 25 phút con đã vào được giấc ngủ đêm.
Trong 25 phút đó, mỗi khi được hỗ trợ con sẽ dịu xuống, rồi lại khóc như muốn hỏi:
“Hôm nay sao khác mọi ngày vậy mẹ?”
Mẹ vẫn lặp đi lặp lại những thao tác nhất quán để con hiểu rằng: từ bây giờ, đi ngủ sẽ là như thế này, và rồi con sẽ tự đưa mình vào giấc.
Một phần vì buổi trưa hôm đó con ngủ không đủ, lại đi ngủ tối muộn hơn thường lệ khoảng 30 phút nên con vào giấc khá nhanh dù không có ti mẹ.
Bình thường con ít khóc, giấc đêm cũng tự chuyển giấc khá tốt nên mẹ không đăng ký thêm gói hỗ trợ chuyển giấc trong đêm. Trong gói cơ bản chỉ có hỗ trợ trực tiếp lúc đặt ngủ.
Lúc đó mẹ vẫn còn tự tin lắm.
Mẹ nghe cô dặn dò, ghi chép lại cẩn thận. Cô nói chỉ cần nhất quán là được. Ngày đầu tiên chủ yếu giúp con làm quen với cách hỗ trợ mới nên mẹ có thể vỗ để con bình tĩnh mà không lo con phụ thuộc vào việc được vỗ.
Nhưng đúng 40 phút sau khi ngủ, con bắt đầu ngọ nguậy.
Thông thường con sẽ tự ngủ lại. Có khi ba hoặc mẹ chỉ cần vỗ mông nhẹ vài cái, hiếm lắm mới phải cho ti để ngủ tiếp.
Ấy vậy mà hôm đó xu quá, con không ngủ lại được.
Mẹ làm đúng như cô hướng dẫn nhưng mãi con vẫn chưa vào giấc. Con cứ dịu xuống rồi lại khóc, dịu xuống rồi lại khóc.
Lúc đó mẹ mới thật sự thấm câu nói:
“Phải có tinh thần thép mới luyện ngủ cho con được.”
Vì không phải con khóc bao lâu, mà chỉ cần con khóc thôi là mẹ đã đau lòng rồi.
Có lẽ vì mới ngủ được 40 phút nên con khá tính táo để “tranh đấu” giành lại chiếc ti quen thuộc. Mẹ vật lộn suốt 40 phút mới giúp con quay lại giấc ngủ an toàn.
Mẹ nhắn tin liên tục cầu cứu cô Huyền, nhưng vì không đăng ký trước nên cô đang có lịch khác.
Vì vậy, mẹ chân thành khuyên các mom:
"NÊN đăng ký hỗ trợ chuyển giấc trong đêm đầu tiên."
Có thể sự vụng về và thiếu kinh nghiệm của mẹ đã khiến con khó chịu lâu hơn mức cần thiết.
Nhưng trộm vía, chỉ sau hai thử thách đầu tiên của đêm đó (vào giấc ngủ đêm và chuyển giấc lần đầu), con đã bắt đầu hiểu được phần nào thông điệp mẹ muốn truyền tải.
Lúc đó, dù con khóc không quá lâu và thường dịu xuống sau mỗi lần được hỗ trợ, nhưng cũng đủ để mẹ nhiều lần muốn bỏ cuộc và bế con lên ngay lập tức.
Vâng…
“Có đôi khi mệt quá và muốn rời xa, hãy nhớ vì sao đôi ta bắt đầu.”
Lời bài hát chẳng liên quan gì đến “hiện trường” lúc đó, nhưng lại kéo mẹ quay về với mục tiêu ban đầu.
Mẹ nhận ra rằng mình không hề bỏ mặc con khóc.
Mẹ vẫn đang dỗ con, chỉ là bằng một cách khác.
Và con cũng đang học từng bước để có thể tự đưa mình vào giấc ngủ.
Từ khóa mẹ đọc đi đọc lại trong đầu lúc ấy là:
“Nhất quán.”
Nhờ vậy mà hai lần chuyển giấc tiếp theo, con chỉ mất chưa đến 10 phút để quay lại giấc ngủ.
Đến giấc 3 giờ sáng – khung giờ con vẫn ti mỗi ngày – con vật vã hơn một tiếng như đang “ca.i …” vậy.
Nhưng này, mẹ nhìn thấy con đang cố gắng tự ngủ chứ không còn “thẩm vấn” mẹ như ở đầu đêm nữa.
Con chỉ ê a, lắc đầu qua lại để tự dỗ danh bản thân. Lâu lâu lại e e khóc vài tiếng.
Thật ra, hành động này mẹ đã quan sát thấy từ khi con gần 3 tháng tuổi. Con thường ê a, lắc cổ tay, lắc đầu để học cách tự trấn an và tự ngủ. Chỉ là nhiều lần mẹ sốt ruột, bế con lên dỗ ngay nên vô tình đã lấy mất cơ hội được học của con.
Giấc đó, con chật vật suốt 1 giờ 45 phút mới ngủ lại được. Nhưng sau khi ngủ được thì con ngủ một mạch đến sáng.
Đêm đầu tiên thật dài.
Nhưng mẹ rất vui, vì có vẻ như con đã bắt đầu hiểu được thông điệp mà mẹ muốn truyền đạt.
Rằng mẹ vẫn luôn ở đây.
Rằng mẹ vẫn yêu con như mọi ngày.
Chỉ là lần này, mẹ đang đồng hành cùng con trên một hành trình mới.
Một hành trình để con học cách tự lập hơn trong giấc ngủ của mình.
Bài chia sẻ hôm nay có lẽ đã hơi dài rồi.
Cảm ơn các mom đã kiên nhẫn đọc đến những dòng cuối cùng.
Hẹn gặp lại các mom ở giai đoạn tiếp theo – giai đoạn mà mẹ bắt đầu cảm nhận được những trái ngọt đầu tiên của hành trình này, và cũng là lúc mẹ thực sự cảm nhận được niềm hạnh phúc.
Giai đoạn 2: Kiên trì – Và những tín hiệu đầu tiên của sự thay đổi.
Viết bởi mẹ Ngọc Hiền.